Rồi bạn biết đánh bài ivegas rồi đấy, lại là 1 màn chửi bới điên loạn

Và giờ tôi vô công rồi nghề, sinh viên mới ra trường xin việc đâu có dễ các bạn à. Mặc cho bị bố tôi ngày ngày gọi điện chửi bới, hình ảnh bạn bè đi chơi hưởng thụ ngập tràn face book, tôi vẫn quyết bám trụ lại Hà nội tìm 1 công việc phù hợp với mình. Cuối tuần này tôi đi học hộ Cao học để kiếm chút tiền, tôi có nói cho bố tôi biết, và rồi bạn biết đánh bài ivegas  rồi đấy, lại là 1 màn chửi bới điên loạn dành cho tôi.
anh-lan-38-343

Nhà tôi cũng đâu có khá giả gì, việc tôi làm dù cho có trái với quy định giáo dục thật nhưng nó cũng là một công việc tạm thời và hoàn toàn chân chính, không có gì là nhục nhã, tại sao bố tôi chửi tôi ngu và đi học phí tiền. Ngày nào tôi cũng lủi thủi một góc, lên bất cứ trang mạng tuyển dụng và apply tất cả các vị trí mà tôi cho là phù hợp. Có lúc tôi khóc, to lắm, rồi lại tự dặn mình phải cứng rắn lên. Tôi cũng không muốn dành thời gian cho yêu đương gì nữa, với tôi bây giờ đánh bài hàn quốc mới là trên hết, thế nên đứa nào nói với tôi rằng mục đích đi học của tao không phải là kiếm tiền thì tôi sẵn sàng bổ vào mặt nó, đồ ngu tao không đi học kiếm tiền thì tao làm gì để nuôi sống tao trong bao nawnm bám trụ trên mảnh đất Hà Nội này.

Rồi bạn biết đánh bài ivegas  rồi đấy, lại là 1 màn chửi bới điên loạn

Tôi cố gắng đánh bài game dân gian và  tiết kiệm tối đa số tiền tiêu trong 1 ngày, vì tôi biết nhận được 1 đồng của gia đình với tôi là đau đầu và điếc tai lắm. Giờ tôi chỉ ước tôi nhanh chóng có 1 công việc, tôi sẽ vì nó mà lao đầu vào, miễn là có tiền. Giờ mới thấm câu “”có tiền là có tiếng nói””, quả là không sai mà. Bốn năm học đại học với tôi cũng đâu có yên ả gì, chỉ vì tiền. Chỉ khi nào tôi tự lập được tôi mới có tiếng nói cho riêng mình, và quan trọng là không phải dựa dẫm vào bố mẹ tôi. Tôi ít khi về nhà, nhà tôi cách Hà Nội chỉ 3,5 tiếng ô tô, nhưng 1 năm tôi về 2 lần, nhưng chắc năm nay tết tôi mới về. Tôi là một đứa con gái các bạn ạ

anh-lan-38-342

Mình và nó là bạn với nhau từ hồi cấp 3, lên đại học thì cũng thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm nhau mà cũng chẳng bao giờ gặp nhau cả vì học ở 2 nơi khác nhau và cũng khá xa nhau. Thế rồi chuỗi các tin nhắn dày hơn, nhưng tuyệt nhiên không có một chút tình cảm nam nữ gì trong đó. Cho tới 1 năm trở lại đây, lần đầu tiên 2 đứa gặp mặt sau hẳn 2 năm tốt nghiệp cấp 3. Đó là lần nó lên Hà Nội chơi đánh bài không cần mạng , và mình với nó cùng dẫn nhau đi chơi, chỉ hai đứa đi cùng nhau thôi.

Leave a Reply