Tiết trời vào buổi đẹp muốn chơi game bài việt

Tiết trời vào buổi đang hạ, ánh dương quang sáng lạn khắp miền Tây
Trên một đường phố nhỏ về phía cửa Tây phủ Phúc Châu, tỉnh Hà Nam, nổi lên một tòa nhà, cách kiến trúc thật là lớn
Hai bên tả, hữu trước tòa lâu đài này đều dựng một tượng đài. Trên mỗi thạch đài đều cắm một ngọn cờ đỏ cao đến hơn hai trượng. Trên lá cờ mé tả thêu một con mãnh sư game bài vui  nhe nanh múa vuốt bằng chỉ xanh coi rất oai hùng. Lá cờ tung bay trước gió, con mãnh sư rung rinh như con vật thiệt. Trên lá cờ mé hữu thêu bốn chữ vàng: Đệ nhất là ta.

Tiết trời vào buổi đẹp muốn chơi game bài việt

Ba chữ lớn này nét bút đanh thép hiển nhiên là thủ bút của một giá trị. Cổng lớn tòa nhà này sơn đen, sơn đỏ. Những mũ đanh đồng lớn bằng cốc thủy tinh được đánh bóng game bài xu chiêng sáng loáng. Trên nóc cổng treo hai miếng sơn đen thiếp vàng. Biển cũng đề bốn chữ lớn “Phước Oai Tiêu Cục”. Phía dưới bốn chữ lớn có chua hai hàng chữ nhỏ: định mệnh
Qua cổng bước vào, có hai hàng ghế dài. Trên game bài xì tố những hàng ghế này có ba cái bí kíp võ phục ngồi đó. Gã nào cũng ngực nở, lưng ngay. Tuy bọn họ đang cười cười nói nói mà vẫn giữ được vẻ lẫm liệt.


Đột nhiên phía sau viện có tiếng vó ngựa dồn dập. Tám tên hán tử này đều đứng dậy chạy ra cổng lớn thì thấy cửa tây tiêu cục năm con gà vọt ra. Những con ngựa này chạy thẳng về phía cổng lớn. Con ngựa đi đầu toàn thân lông trắng như tuyết, tuyệt không lẫn một sợi lông nhiêu màu nào cả. Yên và bàn đạp đều viền chỉ vàng. Trên yên một chàng thiếu niên mặc áo ngắn, chừng đôi chục, mười chín tuổi. Trên vai bên tả chàng đậu một con chim ưng dùng để đi săn. Chàng lưng đeo bảo kiếm, vai khoác áo da. Tay phải chàng cầm roi vung lên cho ngựa chạy thật nhanh. Phía sau chàng là bốn người kỵ mã cũng mặc áo ngắn toàn sắc tửu. Người nào cũng tung lên hạ xuống ở trên lưng ngựa ăn nhịp với áo bạc. Vậy mà họ vẫn ung dung nhìn trời. Hiển nhiên họ đều là những tay tài ba. Đoàn người ngựa đến trước cổng lớn tiêu cục thì ba tên trong tám gã hán tử la lên:
– Ha ha! Ta bắt được nó rồi

Chàng thiếu niên kia cười vẫy roi lên không cho nó bật thành tiếng canh cách. Dưới vế đùi chàng, con ngựa bạch ngửa cổ lên hý một tiếng dài rồi vọt.

Leave a Reply